Mọi người cố gắng đốt đèn xông tinh dầu

Đức Việt lay nhẹ đôi vai mảnh khảnh của Giang. Anh chum ngâm rượu thấy thương cô vô cùng. Chỉ sau một ngày mà đôi vai cô như đã gầy đi mấy phần, gương mặt hốc hác hẳn. Cố lên Giang! Cố lên Strong! Em không thể sống mãi trong ám ảnh này, chum ngâm rượu trong quá khứ ngập nỗi đau, đầy nước mắt. Con người ta đi qua những nghiệt ngã bất công của cuộc đời đều có thể xem nó là khó khăn là thử thách để lớn lên.

Còn sự nghiệt ngã trong chính khoảnh http://gomhailong.vn/chum-sanh-ngam-ruou chum ngâm rượu khắc ngọt ngào nhất, căng tròn nhất, sự nghiệt ngã ấy cướp đi cả người thân yêu nhất thì dễ khiến con người ta chìm đắm, co tròn trong những mất mát những tổn thương.

Những khoảnh khắc nói về đèn xông tinh dầu

Giang còn tương lai, còn những ngày chum ngâm rượu tháng tiếp theo phải sống, cô đã đánh mất rất nhiều, thậm chí đánh mất cả nụ cười, nỗi đau đó quá đủ rồi. Vậy nên những gì đang xảy ra hôm nay, Đức Việt thật lòng chum ngâm rượu không biết anh nên vui hay nên buồn nữa.

Giang chờ đợi sự tức giận của mẹ Tiến, cô biết nỗi đau đèn đốt tinh dầu bằng điện lúc này khiến bà gần như tê liệt. Cô biết bà sẽ chẳng dễ dàng tha thứ cho cô. Cô cũng biết bà muốn được ở một mình trong lúc này. Nhưng Giang không đành lòng.

Cô muốn ở bên, muốn chăm sóc, muốn đèn đốt tinh dầu bằng điện cùng bà đi qua nỗi đau này dẫu bị ghét bỏ cũng cam lòng. Hơn ai hết Giang từng trải qua những ngày tháng vật vã, đầy nước mắt ấy một mình. Cô hiểu hơn ai hết những nghẹn ngào tức lại nơi lồng ngực, không thở nổi.

Giang đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh, xót xa đèn đốt tinh dầu bằng điện nhìn mẹ Tiến bé nhỏ trên chiếc giường chỉ một màu trắng.

– Mẹ ơi, con đến rồi ạ

Bà quay sang cô trong chốc lát, rồi từ từ quay về phía ấm chén giả cổ bát tràng cửa sổ nơi có những chùm hoa râm bụt tuyệt đẹp. Chút điểm tô cho không khí bệnh viện vốn buồn đến nao lòng. Tấm cửa kính cản những cơn gió thu mênh mang tràn ấm chén giả cổ bát tràng vào trong nhưng bầu trời u ám, ảm đạm vẫn khiến người ta không thể không chạnh lòng. Bà không nhìn thấy nhưng có lẽ hơi thu buồn lặng, mơ hồ bà cảm nhận rất rõ.

Giang kéo nhẹ  chăn đắp cho bà, ân ấm chén giả cổ bát tràng cần hỏi khẽ:

– Mẹ à, mẹ đói không, con mua gì cho mẹ nhé!

Bà vẫn không quay lại, mắt cứ héo hắt ấm chén giả cổ bát tràng nơi những vệt trời nhuốm màu mắt đục đục hoen hoen. Giang nghẹn ngào, đây là lần đầu tiên kể từ ngày biết và trở thành một người quan trọng với Tiến, chưa lần nào cảm giác ấm chén giả cổ bát tràng giữa Giang và mẹ lại nặng nề thế.

Leave a Reply